Doanh nhân đương thời

Thông tin doanh nghiệp

RSS
  • Du lịch
  • Triều Tiên với những diện mạo khác hoàn toàn

Triều Tiên với những diện mạo khác hoàn toàn

Qua ô cửa sổ máy bay, tôi phóng tầm mắt xuống khung cảnh của đất nước bên dưới, cố gắng tìm kiếm những bí mật của nó. Chúng tôi đang bay trên bầu trời của vùng đất bí ẩn nhất thế giới: Triều Tiên.

Vương quốc của những con người sống ẩn dật. Tôi tìm kiếm khắp ở mặt đất bên dưới một chút dấu hiệu về một miền đất mà tôi đã được biết qua nhiều bài báo và chương trình ti-vi. Tất cả mọi thứ đều ở đó trong cái vẻ là “không ở đó”. Bí ẩn nằm trong chính đất nước ấy. Chúng có vẻ như sẽ lẩn trốn sâu hơn nữa khi bạn tiến lại gần, tan biến vào trong làn sương.

Đêm đầu tiên của chúng tôi ở Bình Nhưỡng trải qua tại một khách sạn trên hòn đảo riêng, nối với đất liền nằm cách đó nhiều cây số bằng một cây cầu duy nhất. Từ căn phòng khách sạn ở tầng 22, tôi có thể phóng mắt nhìn ra thủ đô của Triều Tiên. Trong màn đêm, thành phố rất tĩnh lặng và không có mấy ánh sáng. Khách sạn Ryugyong mãi chẳng xây xong im lìm đổ bóng, đó là công trình hình tam giác hiếm hoi ở xứ sở mọi thứ đều có hình vuông và chữ nhật này.

 


Hãy cùng nhìn lại một chút về lịch sử của Bắc Triều. Sau chiến tranh thế giới thứ hai, quân Nhật rút khỏi nơi đây và đất nước Triều Tiên chia thành hai nửa: miền Bắc gắn với sự hỗ trợ của Liên Xô và miền Nam nhận được sự bảo trợ của Mỹ. Sự chia đôi ấy tưởng chừng chỉ là tạm thời, thế nhưng đã kéo dài tới suốt 60 năm nay, hệ quả của thời kỳ chiến tranh lạnh dẫn đến các xung đột, và nhiều những vấn đề khác.

 


Trang phục truyền thống của thiếu nữ Bắc Triều Tiên hòa cùng hoa đào nở.


Cuộc chiến tranh Nam - Bắc Triều bắt đầu năm 1950 và kết thúc năm 1953, nhưng về cơ bản chẳng có gì thay đổi. Những tin đồn vây quanh gia đình họ Kim, những người lãnh đạo của đất nước này, cứ xoay mòng mòng như hỏa mù. Dù sao đi nữa, đất nước này vẫn có lực lượng quốc phòng đứng thứ tư trên thế giới và có tỷ lệ biết chữ đến 99% dân số.

Dẫu vậy, việc tới thăm Bắc Triều Tiên cũng là một khởi đầu đáng ngạc nhiên. Những năm gần đây, đất nước này đã nới lỏng những điều luật với khách nước ngoài, thậm chí điện thoại di động cũng đã được cho phép.


Ở Bình Nhưỡng, chúng tôi thức dậy từ lúc bình minh và theo chân các hướng dẫn viên tới những địa điểm mà phần lớn số người trong đoàn (nếu không muốn nói là tất cả) muốn ghé thăm. Tôi đặt hoa dưới bức tượng Các lãnh tụ cao 40 mét. Kích thước và cấu trúc của công trình này thật đáng ngưỡng mộ. Với những cánh tay dang rộng, các vị lãnh tụ như muốn giữ lấy cả thành phố, trang nghiêm đứng trông coi và chấp nhận sự tôn kính đang trải ra trước mặt họ.

 


Một thiếu nữ đứng trước tượng đài tôn vinh người dân lao động Bắc Triều Tiên

 


Chúng tôi nhìn thấy những cửa hiệu sách, thư viện, trường học và những ngôi nhà ở khu Kim Il-sung. Chúng tôi được đưa đi khắp nơi từ bình minh tới hoàng hôn, như thể tận dụng tối đa mọi năng lượng mà chúng tôi có trong ngày. Đêm nào đi về tôi cùng thấy mệt phờ.

Tôi được đưa lên đỉnh tháp Juche và nhận ra toàn cảnh Bình Nhưỡng từ độ cao ấy thật là tuyệt vời. Bỏ lại mọi điều đã định hình trong đầu, tôi thấy thành phố này là một trong những cảnh tượng đáng kinh ngạc nhất mà mình từng thấy.


Không có những tấm biển quảng cáo đồ sộ hay tiếng xe cộ ồn ào, thành phố này bình yên đến lạ. Có thể đó chỉ là vẻ bề ngoài, nhưng kể cả thế, tôi thấy mình như đang lãng mạn hóa những tấm pa-nô tuyên truyền, những con phố sạch bong, quảng trường trống vắng và những hội trường lát đá cẩm thạch. Thật khó diễn tả hết bằng lời. Rõ ràng là chẳng có nơi nào giống như vậy trên khắp trái đất. Thủ đô của Triều Tiên đã phát triển theo trục thời gian riêng. Dù có vẻ như đất nước này đã sải bước theo một nhịp riêng, tách biệt khỏi thế giới, thì họ cũng đã tiến đến thế kỷ 21 cùng lúc với tất cả chúng ta.

 

Những bức tranh vẽ lãnh tụ Kim Il Sung và Kim Jong Il mỉm cười với chúng tôi từ mọi tòa nhà.



Ở Bảo tàng Quà tặng Kim Jong-il, chúng tôi được giới thiệu với hàng dãy đồ vật đầy ấn tượng mô tả lại cuộc đời của cố lãnh tụ: Từ chiếc máy tính Apple tới bức tranh miêu tả lại ông Kim Jongil thời trẻ đang cưỡi một con hổ và huơ kiếm trên đỉnh núi Paektu. Cũng có một cái bắp cải khổng lồ được chạm khắc từ ngọc và một số lượng không kể xiết các món nội thất, ảnh chụp những con thú quý hiếm đã được tặng cho đất nước này. Đó là một khung cảnh lạ lùng, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với sự lạ lùng của cả đất nước này. Ở đây, người ta có cảm tưởng như cả thế giới đều yêu quý Bắc Triều Tiên ra sao. Nhóm chúng tôi cũng được đưa tới DMZ (Korean Demilitarized Zone – Khu vực phi quân sự) ở số 38 đường Song Song, gần thành phố Kaesong. Khi đã tới đó, chúng tôi được dẫn tới Koryo Museum và khu vực biên giới được canh phòng cẩn mật. Chúng tôi được nhìn thấy cả những rào chắn, những cánh đồng đầy dây thép gai, ngăn cách với Hàn Quốc.

 


Khu vực phi quân sự này là điểm dừng của mọi tour du lịch, và dù các quy định rất nghiêm khắc, nhưng khi bạn đã tuân thủ, thì các binh sĩ chẳng có lí do gì để không cười thật tươi và thực hành vài từ tiếng Anh với bạn. Những con phố đưa chúng tôi trở về với thủ đô thật vắng lặng. Chúng luôn vắng lặng. Người dân mà chúng tôi tình cờ gặp đều đang đi bộ hoặc đi xe đạp. Những cây hoa anh đào đang bừng nở. Những bức tranh vẽ lãnh tụ Kim Il-sung và Kim Jong-il mỉm cười với chúng tôi từ mọi tòa nhà và tường của mọi căn phòng. Ở đây, ai ai cũng được hưởng tình thương mến của các vị lãnh tụ.

 




Tôi đến Bắc Triều Tiên để cố gắng nhìn qua sương mù của báo chí thế giới vào sự thật. Đây là một nơi mà người phương Tây dễ dàng mỉa mai. Ta luôn mỉa mai cái ta chưa hiểu. Song, con người thì ở đâu cũng như nhau. Càng nhìn gần, sương mù càng tan biến, và khi máy bay cất cánh, tôi thấy mình đã như nhớ nơi đây.

 

Theo Một Thế Giới