Doanh nhân đương thời

Thông tin doanh nghiệp

RSS
  • Nghệ thuật
  • Nguyễn Cao Kỳ Duyên: 'Vì em cũng là một nhan sắc!'

Nguyễn Cao Kỳ Duyên: 'Vì em cũng là một nhan sắc!'

Với tôi, mỗi thí sinh bước vào cuộc thi hoa hậu đã là một hoa hậu, vì em nào cũng là một nhan sắc. Người ta chỉ lựa chọn một trong số họ như vô vàn cuộc thi khác với những tiêu chí khó lòng thỏa mãn hết thảy số đông.

nhan sac

Nguyễn Cao Kỳ Duyên - tân Hoa hậu Việt Nam 2014

Cho nên, dù người được lựa chọn là ai, thì việc thừa nhận kết quả ấy là điều hiển nhiên nếu không có dấu hiệu tiêu cực nào trong công tác tuyển lựa. Vậy, nếu một thí sinh vượt qua những thí sinh khác mà ngay từ đầu bạn đã không khâm phục tài đức của họ, thì chẳng có gì đáng bàn; hãy bỏ qua như nó không đáng. 
Còn giả như bạn vẫn bỏ thời gian quý báu của mình để theo dõi, ủng hộ tinh thần, thậm chí tham gia nhắn tin bình chọn thì hãy có trách nhiệm hơn với chính mình, với quy luật, và trọn vẹn với niềm tin, độc lập trong suy nghĩ, hiểu thấu đáo vấn đề để không làm tổn thương mình cũng như tổn thương người khác. 
Lần này, tiêu cực, thật không may, lại thuộc về số đông. Khoan nói đến những nguyên nhân sâu xa hay những tác động gián tiếp nào khác, thì bản thân của một vụ ném đá tập thể vì những lý do thuộc sự riêng tư là đã không hay.
 
Từ bao giờ người ta vội vàng kết án mà quên suy xét từ nguồn cơn, rồi cứ thế đổ lỗi cho những bức xúc này một cách tùy tiện. Khác với các cuộc thi siêu mẫu vốn chỉ tập trung vào hình thể, cuộc thi hoa hậu được tổ chức ở hầu hết mọi quốc gia nhằm tìm ra, tôn vinh, và duy trì hình tượng phụ nữ đẹp như một cuộc chạy tiếp sức, mỗi người đẹp sẽ nắm giữ ngôi vị hoa hậu từ kỳ tuyển lựa này, đến lần tuyển lựa kế tiếp thì trao lại cho người kế vị. 
Giây phút một cô gái đăng quang vương miện hoa hậu là lúc cô ấy mới chỉ bắt đầu nhiệm kỳ của mình mà thôi. Chẳng có gì đáng bàn cãi nếu anh không thích kiểu tóc của cô ấy, chiều cao, gương mặt, số đo ba vòng hay cần cổ cao, bờ vai gầy. 
Chúng ta đã đồng ý với nhau rằng, mọi nỗ lực tìm kiếm một người phụ nữ với nhan sắc tương đối đẹp chỉ là bước nền để rồi trong suốt nhiệm kỳ ấy, cô có trách nhiệm tận dụng mọi ưu thế từ truyền thông đến đối ngoại, từ những mối quan hệ công, tư đến những quyền lợi mang tính pháp lý nhằm thúc đẩy những hoạt động từ thiện, vì cộng đồng, hoạt động xã hội và ngoại giao... nhằm làm rạng danh phụ nữ nói riêng, và người dân xứ sở nói chung. Đó là nét đẹp hoa hậu.
 
Chúng ta không ngắt một nụ hoa vừa mới hé nở mà chưa hề hay biết liệu nó có tỏa hương hay không, việc sớm xét đoán công trạng hay phỉ báng một con người vì ngoại hình của họ do không thỏa mãn ý riêng tư không phải là hành động của người văn minh. Nếu chúng ta còn nhớ rằng mình được sinh ra, nuôi lớn, bảo vệ bởi người đàn bà mà chúng ta gọi là mẹ; chúng ta ít khi để ý rằng mẹ của mình đẹp, mãi đến một lúc nào đó, rất đặc biệt, bạn thấy mẹ đẹp theo những tiêu chí riêng, rất riêng đến độ niềm tin bỏ qua cả những lý lẽ. 
Xã hội cũng vậy, nếu người phụ nữ ấy đã đủ tiêu chí của cuộc thi để trở thành hoa hậu, thì chẳng lý do gì người ta phải hoài nghi về khả năng ấy nếu không có bằng cớ xác thực. Ngay cả khi chúng ta tin chắc rằng đúng, ngày mai có thể khác đi rồi; sự cay nghiệt làm sao tự tiêu tan như mùi hương bay trong gió? 
Chúng ta không cần phải từ bỏ phán xét, từ chối nói có hay không, cũng không phải là thái độ ba phải có cũng được mà không cũng chẳng sao. Đơn giản vì ngay cả khi nói không, từ chối hay loại bỏ thì vẫn cần một chút suy xét mang tính nhân văn, đó không phải là việc làm ơn, đó là trách nhiệm và thái độ sống của người tử tế.
 
Nhân nói về hoa hậu, về cái đẹp, hãy dành đặc quyền cho thái độ sống tích cực, nhận xét công tâm và niềm tin vào con người.
 
Nhan sắc nào cũng chỉ một thời, với cô bé 18 tuổi, thậm chí lớn chưa hết, chúng ta chẳng nên vội làm gì. Vì trên hết và sau cùng của cái đẹp vẫn đơn giản là để gieo mầm, phát triển, kế thừa. Mà muốn như thế, thì ngoài niềm tin còn cần đến sự bao dung.
Theo Motthegoi